Tự sự của Mẹ Thu Trang về cách dạy con Biết trân quý đồ chơi

Ngày nay, hẳn nhiều bạn nhỏ được chơi đồ chơi từ bé. Tuổi thơ con gắn liền với đồ chơi. Vì vậy, mẹ dạy con trân quý đồ chơi thì khi con lớn lên con sẽ trân quý tài sản của mình. Tài sản có thể là vật chất hiện hữu, là hạnh phúc mình đang có.

• Về lời nói, mẹ nên gọi đồ chơi của con là “các bạn đồ chơi”. Khi chơi xong, thi thoảng mẹ nên nói “Cảm ơn các bạn đồ chơi (nhà, xích đu…) nhé. Hôm nay hai mẹ con tớ chơi rất vui”. Mẹ có thể hỏi con: “Hôm nay, con chơi với các bạn đồ chơi có vui không?” để nhắc nhở con về giá trị của các người bạn của mình.

• Về hành động, khi lấy, chơi, cất đồ chơi, mẹ nên nhẹ nhàng để con học thái độ của mẹ với bạn đồ chơi.

• Về số lượng đồ chơi, mẹ chỉ nên để một lượng đồ chơi vừa ĐỦ trên GIÁ vì khi ít lựa chọn, con sẽ chơi sáng tạo hơn và con cũng dễ dàng dọn hơn. Nhiều đồ chơi còn khiến con ít hứng thú và tập trung khi chơi. Hãy tưởng tượng ngày nào bạn cũng ăn buffee, thức ăn luôn bày sẵn rất nhiều trước mắt. Bạn sẽ thấy thế nào?

• Mẹ nên luân phiên cất, bày đồ chơi để bé thấy hào hứng hơn với các bạn đồ chơi mà không phải mua nhiều đồ chơi. Nhiều đồ chơi khiến bé luôn cảm thấy thừa thãi, dễ khiến bé trở thành người duy vật chất sau này.

• Khi đồ chơi hỏng, mẹ nên cùng con sửa chữa (khám và chữa bệnh) cho các bạn ấy. Nếu không sửa được, không nên mua đồ chơi mới ngay để con trải nghiệm cảm giác mất mát, càng khiến con trân trọng, nâng niu tài sản của mình hơn.

• Về việc dọn đồ chơi, mẹ có thể khuyến khích con dọn bằng cách hát bài:


“Bạn ơi hết giờ rồi
Nhanh tay cất đồ chơi
Nhẹ tay thôi bạn nhé
Cất đồ chơi đi nào”

Hay mẹ nói chuyện với đồ chơi: Các bạn đồ chơi ơi, các bạn có đói/mệt/buồn ngủ không? Mình đưa các bạn về nhà nghỉ ngơi nhé. Ăn tối xong/ Ngày mai, chúng mình lại cùng nhau chơi vui nhé. Tớ cũng đói/buồn ngủ rồi.

Việc dạy con cách “đối nhân xử thế” với các bạn đồ chơi, mình được học từ việc cóp nhặt các bài của chị Phan Hồ Điệp, người đã truyền cảm hứng nuôi dạy con “sáng tạo”, nuôi dạy con “từ tốn”, nuôi dạy con “đong đầy yêu thương”, nuôi dạy con “cứ tự nhiên như hơi thở” từ khi bé nhà mình chưa đầy một tuổi.

Mình sáng tác hai truyện nhỏ xinh này để thay những điều muốn nói với con.

TỚ MUỐN VỀ NHÀ

Gia đình thỏ con thường xuyên đi dã ngoại, du lịch cùng nhau. Sau mỗi chuyến đi, thỏ con lại mang về nhà rất nhiều món đồ nhặt được. Nào là vỏ sò, vỏ ốc, cành cây, khúc gỗ, hòn sỏi, lá khô, quả thông. Thỏ bố khéo tay làm ra bao nhiêu món đồ chơi cho Thỏ con. Nào là máy xúc, cần cẩu, trống, đàn T-rưng, cái bát, cái thìa, quả bóng. Thỏ con yêu các bạn đồ chơi của mình lắm. Thỏ con ngày nào cũng chơi cùng các bạn, rồi xếp gọn gàng các bạn lên giá đồ chơi.

Hôm nay, Nhím và Khỉ sang nhà Thỏ chơi. Các bạn bày biện, chơi bao nhiêu trò cùng nhau. Sau đó, các bạn về nhà ngủ mà không bạn nào dọn đồ chơi. Thỏ con cũng trèo lên gường, nằm trên chiếc đệm êm ái, cuộn trong chăn ấm áp, ôm mẹ, sờ vào bộ lông thơm mượt của mẹ và chìm vào giấc ngủ say sưa.

Dưới sàn nhà, có tiếng thì thầm của bạn máy xúc: Ôi, tớ lạnh quá.

Bạn dùi cũng thủ thỉ: Tớ muốn về nhà với bạn trống.

Bạn bát đang nằm úp ngược cũng bắt đầu xụt xịt: Nhà tớ ở trên tầng cao quá, tớ không thể tự về nhà được.

Thế rồi, tất cả các bạn cùng khóc tu tu vì nhớ nhà của mình. Bất chợt, bạn cần cẩu nảy ra một ý tưởng: Các bạn ơi, phấn chấn lên nào. Chúng mình cùng nhau giúp sức đưa nhau về nhà thôi. Bạn máy xúc giúp bạn bát nằm ngửa lên rồi tớ sẽ cầu cậu về nhà. Bạn dùi cũng ở yên đó nhé, tớ cẩu bạn về nhé.

Ôi, bạn cần cẩu giỏi quá. Tất cả các bạn đều về được nhà rồi. Duy chỉ có bạn cần cầu vì cẩu bạn đàn nặng quá nên bị gãy cánh tay của mình rồi. Mệt và buồn ngủ quá, bạn cần cầu không tài nào nhúc nhích được nữa.

Sáng hôm sau, Thỏ con tỉnh dậy. Thỏ thấy các bạn đã nằm ngoan trên giá, còn mỗi bạn cần cầu vẫn nằm ở dưới sàn nhà. Thỏ con ngạc nhiên lắm liền hỏi mẹ. Mẹ thỏ trìu mến nói với cậu: Mẹ không biết chuyện gì đã diễn ra tối hôm qua con ạ. Nhưng bạn cầu cầu đang bị đau kìa. Mẹ con mình cũng băng bó vết thương lại cho bạn cần cầu nhé.

BÁC SỸ SÁCH 
(Dạy con trân quý sách, sửa chữa sai lầm)

Mèo con rất yêu các bạn sách. Ngày nào mèo con cũng đọc sách say sưa.

Hôm nay, mèo con rủ bạn chó vào phòng mình đọc sách. Hai bạn cùng thích đọc cuốn “Chú ếch con” nhưng không bạn nào chịu nhường bạn nào. Hai bạn tranh giành nhau. Thế là bạn sách bị rách đôi rồi. Mèo con giận bạn chó lắm, liền đuổi bạn chó đi. Rồi mèo con ra sân nằm sưởi nắng. 

Mèo con lim dim, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong giấc mơ, mèo con nghe thấy bạn sách khóc nức nở. Mèo con chạy tới an ủi: Bạn sách ơi, bạn nín đi. Vì sao bạn khóc thế? Bạn sách thút thít trả lời: Tớ đau lắm. Bạn xem này, các bạn tranh giành nhau làm tớ bị thương rồi. 

Mèo con choàng tỉnh dậy. Lúc này, mèo con mới nhớ ra lúc trước vì giận bạn chó quá mà quên không băng bó vết thương lại cho bạn sách. Mèo con liền lấy kéo và băng dính, dán lại bạn sách rồi đặt ngay ngắn lên giá.

Thu Trang

Bình luận

Bình luận