Sự thật ít người phụ nữ sau sinh chia sẻ ...


Ôi cái bụng thèo lèo, cái mặt bủng beo, da nhăn nheo xám xịt, môi nhợt như tờ giấy...

Họ rất rất dễ xúc động, chạm một xíu là nước mắt tuôn trào dẫu bình thường họ mạnh mẽ.

Chăm con ban đêm là nỗi ám ảnh, khi mắt Mẹ buồn ngủ nhíp cả lại mà mắt con cứ đen lau láu, Mẹ dán mắt mình vào mắt con và chờ mong điều kỳ diệu là đôi mắt thiên thần ấy lim dim.

Dù nổ lực cho bé ti cỡ nào thì 2 bên ti cũng không bằng nhau.

Tháng ở cử là một tháng đầy bận rộn: vừa đau khi mới vừa vượt cạn, vừa chăm con dại, vừa lo chăm lo cho sức khỏe, xông hơ đủ các kiểu… các Mẹ đều quần quật…

Miệng méo xệch khi vừa lấy cái tả ra khỏi mông con, con đã làm một bãi ngay trên tay mẹ…

Mẹ cảm thấy kiệt sức khi không hiểu ý con, ti bình không được, ti mẹ không xong, bồng ầu ơ chẳng nín… thả xuống thì khóc nhảy đựng…

Nỗi lo ngự trị: con đi ngoài nhiều cũng lo, đi ngoài ít cũng lo, phân vàng cũng lo, phân xanh cũng lo…lo da xấu, lo bụng bự, lo tóc rụng, lo đãng trí, lo mắt híp, lo nách hôi, lo vết khâu xấu xí… nói chung…lo toàn tập.

Chăm con mọn là thời gian hiếm hoi được thả ga ăn món chân giò mình thích(dành riêng cho các tín đồ của món này)… chỉ đơn giản là thỏa hiệp với bản thân bằng lý do rất cao cả: Ăn để có sữa cho con(Sự thật nó không quá thần thánh như thế- trải nghiệm của bản thân tôi)

Tắc sữa thật sự là ác mộng…

Ngắm con ngủ trông con như một thiên thần, con quấy khóc thì thiên thần nhanh chóng biến thành ….thiên lôi

Giấc ngủ luôn mơ màng và dán chặt vào con vì không cảm giác an tâm, đặc biệt là bé hay ngọ ngoạy.

Có những món ăn thèm chảy nước miếng nhưng ….

Đối với các Mẹ xác định nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ thì những giọt sữa đầu tiền… nâng niu và quý từng giọt…HƠN VÀNG

Quần quật với việc thay tả, cho ti và hút sữa.

Sau sinh, việc đi đại tiện là nỗi kinh hoàng của nhiều chị em… nó không khác gì sinh lại lần thứ 2.

Các Mẹ sinh mổ, thì HO, hắt xì hơi hoặc CƯỜI quả là KHỦNG KHIẾP.

Nỗi lo con không tăng ký, con bệnh, gia đình nội ngoại quở trách không biết chăm con, nỗi lo xấu xí, lo chồng chê, bạn cười, lo cho hôm ni, lo cho ngày mai... mất ngủ triền miên, áp lực đè nặng...

.....

Tỉ lệ phụ nữ trầm cảm sau sinh ngày càng tăng, và câu chuyện hồi đầu năm một người phụ nữ bị trầm cảm đã giết chết đứa con mình khi cô ấy rơi vào bế tắc khi gánh nặng tài chính, chì chiết từ gia đình, ghẻ lạnh của người chồng đã làm cho nhiều người bàng hoàng... Không phải người phụ nữ nào cũng có thể điều khiển cảm xúc, biết tìm cách để vượt qua những áp lực đè nặng lên cô ấy...

Dạo này tôi chia sẻ những câu chuyện về phụ nữ không nhằm mục đích than thở bởi tôi đã quá may mắn khi được chăm sóc rất chu đáo từ Ba Mẹ và các cô em gái của mình, được chia sẻ trách nhiệm trông lo mấy đứa trẻ lớn từ anh xã, sự trợ giúp đắc lực của gia đình chồng...

Tôi chỉ muốn viết lại những sự thật mà hàng triệu phụ nữ ngoài kia đang đối mặt khi sinh nở và nếu các đức lang quân đọc những bài viết này xin hãy QUAN TÂM ĐẾN VỢ MÌNH nhiều hơn. Hơn ai hết chỉ cần những cử chỉ săn sóc, những ánh nhìn Thấu Cảm, đỡ đần những việc vặt, chăm con một lúc cho cô ấy ngủ sau một đêm thức trắng, hỏi cô ấy vài câu, chơi đùa với con một lúc... cũng đủ giúp cô ấy ĐỦ ĐẦY, SẺ CHIA...

Chia sẻ nếu bạn nghĩ sẽ giúp cho ai đó!

Ngô Bích Hà

Bình luận

Bình luận