Rạch Tầng sinh môn chỉ là vết kiến cắn, chưa kịp có cảm giác gì...

Hôm nay em rảnh tay tí, con vừa ngủ em viết bài này dành cho chị em chuẩn bị vượt cạn, đang ám ảnh, và sợ rạch tầng sinh môn, khâu tầng sinh môn.

Thực ra, mang bầu lần đầu, ai cũng Sợ Rạch Và Khâu Tầng Sinh Môn, em cũng vậy, nhưng khi trải nghiệm rồi, thì rạch và khâu tầng sinh môn chẳng thấm thía gì với cơn chuyển dạ, và lên cơn rặn các mẹ ạ 😂.

Lúc em vỡ ối, mở 1 phân, còn hihi haha, đi tới đi lui, nhìn các chị mở 3 - 4 phân nằm quằn quại, được đưa lên bàn đẻ, em nhủ " mở 1 phân chẳng xi nhê, chắc mở 3 - 4 phân, đau thêm tí, chắc còn chịu được, chả tới nỗi nào đâu " 

Khi mà đặt máy theo dõi độ gò của con, và khám xem mở bao nhiêu, thì bác sĩ ấn vào, cảm thấy hơi thốn thốn, bụng có quặn lên tí, hơi đau, nhưng không sao, còn chịu được, đợi từ 9h sáng, đến 2h chiều vẫn chưa mở nhiều, thì bác sĩ chỉ định tiêm giục sinh cho em.

Chắc do em hợp thuốc nên tiêm vào khoảng 5p, ôi ôi, bắt đầu thấy 2 - 3 ông trời, bụng quặn thắt, mà nhói kinh khủng, đến 12h khuya thì lên cơn rặn, ối ào ạt tuôn, nằm quằn quại, khóc ròng, mặc kệ ai nhìn 😭 cứ khóc và khóc thôi...

Lúc lên bàn đẻ, bác sĩ kêu đừng rặn, vì mới 3 phân thôi, đợi bác sĩ giảm đau đến, giảm đau cho em. Bác đang phẫu thuật nên có thế đến trễ, bắt em nằm đợi...

Ôi gì mà 3 phân đã thốn cực thốn, rồi 4 5 6 sẽ như thế nào, ráng nghe lời bác sĩ, không rặn, nhưng chẳng hiểu sao cơn rặn lên và em không kiểm soát được, chịu trận chuyển dạ thật sự từ 9h tối đến khi lên bàn đẻ. Càng lúc càng quằn quại, và đến 1h20, vật vã, khóc rên cả phòng sanh nghe 😂, em cảm thấy ôi má ơi, thấy 8 ông trời thật rồi, thấy thật rồi, ông bà ơi phù hộ cho con 😭...

Lúc cơn rặn lên, em cảm thấy hình như đầu con đã gần ra rồi, cũng may chị đỡ đẻ đến khám, và kêu lớn " Thôi khỏi chờ giảm đau, em nó đẻ luôn rồi 🤣🤣 "

Bật ghế dậy, em thấy được là chị ý, cầm kéo, và bảo em " rặn mạnh ra em " rồi cắt cái phụp, là em biết mình đã " được " rạch tầng sinh môn, nhưng cảm giác chỉ như kiến cắn, chả thấm thía bao nhiêu so với cơn chuyển dạ, cố ôm đầu gối, rặn 1 hơi, nhưng chị ý bảo " em rặn nhiều hơi liên tục, đừng rặn 1 hơi, em mất sức mà con không ra được ".

Cố gắng hít một hơi, rặn liền 2 phát đầu con chui tọt ra ngoài, thì chị ý kêu " ok, đừng rặn nữa em ". Thế mà em vẫn không hiểu sao bà cô mang tên " Rặn " như muốn chào tạm biệt hay sao ý, lên cơn rặn phát nữa, cả thân con chui tọt ra hết làm em ăn combo chửi vì rặn nhanh quá có khi chụp không kịp sẽ rớt con. Chị ý chửi em quá trời 😂 híc...

Em chỉ mất 5p để con tọt ra ngoài, lúc ôm con, thì chẳng còn đau nữa, mặc kệ đời, mặc kệ ai chích tê ai khâu tầng sinh môn, cũng chẳng thấm thía gì nữa, cái đau nhất đã vượt qua được, thì những cái phụ chẳng nhằm nhò gì 🤣 

Thế nên chị em mang bầu lần đầu, đừng lo sợ bị rạch và bị khâu nữa, chuẩn bị tâm lí thoải mái tốt nhất, để vượt qua cơn chuyển dạ, là mọi thứ ok hết thôi ❤️ cố lên các mom ạ 

Sau khi chị em nhắc thêm về những combo sau sinh, mình bổ sung thêm là : sau khi vượt cạn xong, các mẹ sẽ được bonus thêm những cơn thốn sau khi sinh xong, thốn ở vết khâu, đi vệ sinh cảm giác phiêu hơn, phê hơn, ngực căng sữa ... thốn, con bú đau đầu ti ... thốn, táo bón sau sinh ... không dám rặn ... thốn 😂 và thêm quả " ám ảnh mang tên chuyển dạ " vẫn còn mãi trong đầu 

Hỏi thật : các mẹ đã sanh rồi, cảm thấy thế nào khi nhìn thấy chiếc ghế này 😂 em thì vẫn còn nổi da gà da vịt đây 😂


Mẹ Vũ Tuấn

Bình luận