Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình!

Chống chỉ định với đọc giả không chấp nhận được những cảnh tả thực lõa lồ nơi phòng đẻ!

Tôi nghe cái bựt trong bụng:
- Oái, anh ơi!
Vừa ngắt lời nước ối đã bắt đầu tuôn chảy. Anh luống cuống tìm lấy cái tả. Mọi thứ đã sẵn sàng để chuẩn bị chào đón bé nhưng cái thời khắc ấy vẫn không khỏi ngỡ ngàng

Anh quắng quíu bỏ làn đồ lên xe, đánh xe ra vội vã, tôi dò từng bước lê bụng lên băng ghế sau.

- 2 phân.Bác sỹ khám bảo. Lúc ấy 10h đêm.

Tôi đau từng cơn thêm 2 giờ nữa, cơn đau dữ dằn hơn. Vẫn còn tỉnh táo để áp dụng mấy bài hít thở học trên mạng.

Cơn đau dồn dập, lắng quắng lục lọi những lời khuyên, những kiến thức lượm lặt cho bà đẻ từ trước… Và rồi tôi bắt đầu không nặn ra cái gì vì ngoài những cơn đau thịnh nộ,  tôi chẳng còn nhớ gì nữa. May là vẫn còn nhớ như bản năng cơn gò đến phải hít thở sâu, hít nhanh, thả lỏng… Hết cơn phải thư giãn… Làm chả đúng mấy theo hướng dẫn. Hít thì có mà người cứ căng lên, co quắp, căng cứng… Mà quả thật càng căng người càng đau… Không chịu được nữa, tôi gọi nữ hộ sinh:
- Chị ơi, em muốn rặn...


Chị lập tức cho tôi vào phòng sinh… Tôi nghe loáng thoáng trên mic thông báo người nhà mang đồ cho tôi vào phòng sinh.

Nhiều sản phụ đã trên bàn sinh trong tư thế sẵn sàng. Tiếng rên la, tiếng cầu cứu, tiếng xin bác sỹ cho đi mổ vì không chịu đau nổi rồi… Tôi nằm trên băng sinh trong cùng…vẫn còn sức để quan sát một lượt khắp phòng…

- 3 phân. Cô nữ hộ sinh thông báo.


"Trời ạ". Tôi nghĩ thầm "2 tiếng đồng hồ, đau như cắt mà mới thêm có phân ư, biết bao giờ mới 10 phân hả trời".

Cơn gò đi qua, tôi hé mắt nhìn sang bàn phía bên kia. Cô bé sinh đứa con đầu tiên. Mạnh mẽ và đầy hy vọng.
- 5 phân. Ráng tí nữa là sinh. Cô nữ hộ sinh báo với cô bé.


Tôi thòm thèm… wow wow… Thế là sắp sinh rồi...

Đau… Cắt ngang cơn thòm thèm và quằn quại trong cơn gò …

Hết cơn gò, tôi dỏng tai nghe góc kia phòng có tiếng trẻ con o oe… Wow wow.. Thế là một em bé được sinh ra rồi… Sướng quá…Ở góc kia tôi nghe tiếng la lớn của một sản phụ chịu không thấu cơn đau...

Lại gò, tôi nhắm mắt báu víu vào hư không… Hết cơn, tôi hé mắt nhìn sang bàn sinh sát cạnh tôi, một người phụ nữ dong dỏng cao, gầy, khuôn mặt xám xịt, cam chịu.. Chị nhẹ nhàng trèo lên băng ca:
- 6 phân. Cô nữ hộ sinh báo với chị.


Tôi lại thòm thèm… Chao ôi, sắp sinh rồi…

Chị không rên la, sự chịu đựng hằn luôn trên khuôn mặt. Tôi tự nhủ: Ừ, đừng rên la, rên là mất sức, cần hít thở…Lại đau. Tôi quên béng điều tôi mới nghĩ. Lần này thì không thả lòng, không nén được nữa rồi...


Tôi bật tiếng:

- A aaaaaa, đau quá... Tôi bấu víu:

- Bác yêu ơi, bác yêu ơi….

Chị nữ hộ sinh lại kiểm tra cho tôi bảo 4 phân….huhu…

Tôi lại hé mắt nhìn cô bé lúc nãy, đã đến lúc cô ấy rặn lấy bé…Như tôi lúc sinh đứa con đầu, cô bé căng cứng cả người, không biết rặn, phải loay hoay đủ kiểu… Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy họ đỡ em bé trên tay và để trên người cô ấy… Cô khóc ngất.

Cô nữ hộ sinh bảo:

- Mở mắt ra mà nhìn con cười, khóc gì. Có lẽ đó là giọt nước mắt vỡ òa của hạnh phúc…

Lại gò…dòng hạnh phúc trong tôi chợt tan biến… tôi lại bấu víu tay vịn và đưa mắt nhìn quanh xem có ai để gọi không… Không có ai gần cả, à, một chị vệ sinh loáng thoáng dọn dẹp gần đấy...

Tôi lại gọi:

- Chị yêu ơi, chị yêu ơi… Tôi cũng không biết gọi như thế để làm gì, chỉ biết gọi thế thấy đỡ đau hơn thì phải… Trong cơn đau tôi nhìn thấy chị nằm bên cạnh nhẫn nại và cam chịu… Mặt mày xanh lét, mồ hôi vã đầy khuôn mặt hanh hao của chị… Tôi tự nhủ "Chị ấy giỏi quá mình ơi… nào nào…"

Nằm phía chéo tôi là một sản phụ sinh khó, tôi thấy một dàn bác sỹ nam thực tập vây lấy chị, họ hướng dẫn chị đủ cách để rặn, em bé vẫn chưa chịu ra. Khi cơn đau thể xác giày xéo thì đừng nói đến sự ngại ngùng, dị hợm. Lúc đó, chẳng còn biết đàn ông hay đàn bà, nam hay nữ, có còn nhận ra có mảnh vải nào trên thân hay không… mọi thứ đều lõa lồ, trùng trục… Thứ được gọi tên và hiện diện duy nhất trên cõi đời là ĐAU.

Tần suất thăm khám tôi nhiều hơn. Bác sỹ, nữ hộ sinh chính, nữ hộ sinh, bác sỹ thực tập… Cứ mỗi người kiểm tra hai phát là tôi quay mòng mòng… Trời và Đất là một rồi.

Không còn biết bao nhiêu người đến, bao nhiêu em bé oe oe cất tiếng chào đời, bao nhiêu người chuyển mổ, người nào than la, người nào khóc hạnh phúc… Tôi không còn sức để dòm ngó, hóng hớt nữa rồi… Tầm mắt xa nhất của tôi là người phụ nữ xanh như tàu lá, nhợt nhạt, cam chịu đau đớn ngay sát cạnh mình...

-10 phân rồi…rặn đi em… Là nữ hộ sinh thăm khám chị bên cạnh... Họ xoay cái đèn chiếu vào chị và vài thao tác gì đấy nữa sẵn sàng cho ca đỡ … Tôi mừng thầm cho chị. Cuối cùng cũng đến lúc được rặn, sắp được đón con…


- 5 phân. Chị nữ hộ sinh khác báo cho tôi…chị chích thêm cho tôi một mũi thuốc chị bảo mũi đấy giúp cơn co nhiều hơn và không quên nhắc nhở:

- Hà, em cố hít thở, thả lỏng, giữ sức cho con nghe, rên la mất sức lắm…
Tôi lí nhí như con mèo ngoan:

- Dạ chị

Chưa dứt lời là tôi đã rên hừ hừ vì cơn gò đến. Tôi bặm môi, cắn răng mà nhớ là không được cắn, cắn thì sau này răng yếu, tôi nắm tóc thì nhớ là đừng bứt tóc, vì tóc cũng chỉ còn vài cọng, thế là tôi rủ rủ hai bàn tay trấn an, miệng vẫn cứ kêu:

- Chị yêu ơi, chị yêu ơi…

Tôi hé mắt nhìn cái đồng hồ điểm 4 giờ sáng… Âm thanh ngọt ngào an ủi và động lực cho tôi nhiều nhất lúc ấy là tiếng oe oe của những đứa bé chào đời… Thứ âm thanh mang hy vọng tột độ cho bất cứ người phụ nữ nào trên bàn đẻ.

5h15 bác sỹ xuất hiện, bà thăm khám người phụ nữ cam chịu bên cạnh tôi, họ làm đủ cách chị vẫn chưa sinh được, an ủi rồi la mắng, khuôn mặt chị mồ hôi từng cục, nước mắt chảy dài… Có lẻ chị không còn sức để rặn rồi…

- Bác ơi, ca này không xuống được,6 phân từ khuya đến giờ. Chị nữ hộ sinh thông báo cho bác sỹ về trường hợp của tôi… Vị bác sỹ thăm khám tôi rồi đi nhanh lại chỗ cái bàn để giấy tờ, trao đổi vài điều gì đó với kíp trực, tôi nghe loáng thoáng cho tôi đi mổ…

Trời ạ, tôi chưa hình dung và chưa chuẩn bị cho tinh thần mổ vì tôi đinh ninh và chắc chắn là mình sinh được.. Họ nhanh chóng báo cho tôi và cho gia đình… Họ đẩy tôi sang tầng mổ trong cơn đau quằn quại, tôi rời phòng sinh để lại chị sản phụ cam chịu, yếu ớt, tiếng rên, tiếng ngậm hơi rặn của một ai đó…

P/s: Chỉ là một góc trải nghiệm trong hàng triệu triệu những miền đau- miền hạnh phúc không giống nhau của những người làm Mẹ....

Yêu thương Mẹ(Mùa Vu Lan, Đà Nẵng 13/8/2018- Tự truyện Ngô Bích Hà)

Bình luận

Bình luận