Cuộc chiến nào của Mẹ cũng anh hùng!

Sau khi điền đầy đủ thông tin vào hai mặt giấy đã in sẵn, y tá yêu cầu vợ chồng nó ngồi đợi điều dưỡng dắt qua khu A nhập viện gấp trong ngày. Nó quay sang thất thần nhìn chồng, giọng lạc đi vì lo lắng, lời nó nói lúc này chẳng khác gì lời nhắn nhủ. Bởi nó không biết được ca mổ sắp tới đây sẽ như thế nào, có suôn sẻ hay không, nên nó cần phải dặn chừng chồng trước:

- Mình đặt tên cho con là Khánh An và Bình An nha anh, em muốn cuộc đời hai con trên hết luôn được bình an.

Chồng nó "uhm" một tiếng ngắn gọn. Anh xoa xoa đôi bàn tay đang run rẩy của nó như để trấn an, anh chẳng nói gì nhiều bởi trong anh bây giờ cũng như nó, chỉ toàn lo âu và hồi hộp.

Anh không ngờ sự việc diễn tiến nhanh như thế. Bởi anh chỉ nghĩ hôm nay đưa nó đi khám ở Từ Dũ rồi về như bao lần khám trước. Vậy mà sau cả ngày trời làm các xét nghiệm và siêu âm, sau quá trình hội chuẩn với bác sĩ trưởng khoa và phó khoa.

Bác sĩ trực đưa ra kết luận cần phải chấm dứt thai kì ngay lập tức, mổ bắt thai ra gấp. Bởi nếu để lâu thì cái thai nhỏ hơn sẽ bị lưu.

Đây là một trong những nguy cơ của song sinh một bánh nhau hai buồng ối mà nó đã được bác sĩ bệnh viện quốc tế Hạnh Phúc tư vấn trước đó ở tuần thứ 12 của thai kì.

Thai nào gần bánh nhau hơn sẽ nhận được nhiều dinh dưỡng và cứ thế phát triển đều đều. Và ngược lại thai nào ở xa bánh nhau sẽ ngày càng nhỏ đi hoặc không phát triển nữa, có nguy cơ suy thai bởi không được cung cấp chất dinh dưỡng đầy đủ như thai kia.

Mặc dù đã tiên liệu trước mang song thai thì nguy cơ sẽ xảy đến bất cứ lúc nào nhưng nó không tránh khỏi cảm giác bị sốc. Cầm tờ bệnh án trên tay, 2 dòng gạch ngang viết hoa tô đậm " THAI CHẬM TĂNG TRƯỞNG - THAI PHỤ ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TIẾT CHẾ " mà chân tay nó rụng rời. May mắn là trước đó 1 tuần, nó đã được tiêm 2 mũi hỗ trợ phổi phòng trường hợp sanh non.

Sau khi giải thích một lần nữa vấn đề nó đang gặp phải, bác sĩ trấn tĩnh nó bằng giọng nói không thể nhẹ nhàng hơn, rằng cân nặng hai thai hiện giờ là 1kg9 và 1kg5. Thai đang ở tuần thứ 32, 5 ngày của thai kì. Không phải là quá nhỏ và hoàn toàn có thể nuôi được. Chỉ có điều sẽ hơi cực một chút. Bác sĩ an ủi nó cố gắng lên. Nói nó ra thông báo với người nhà và đợi làm thủ tục cho nhập viện.
Bước từ phòng khám ra, nó bần thần nhìn chồng, cố nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể nhưng không được. Nó òa lên nức nở:

- Bác sĩ yêu cầu nhập viện mổ gấp thì mới cứu được bé nhỏ. Anh gọi điện thông báo cho mẹ biết đi.

Chồng nó bàng hoàng, gương mặt hiện rõ sự bất an. Anh làm như nó yêu cầu rồi lật đật chạy đi làm thủ tục nhập viện.

Rồi cô điều dưỡng đến, hỏi nó có cần ngồi xe đẩy không. Nó xua tay ra hiệu từ chối.

Cô ấy dắt hai vợ chồng nó đi từ tòa nhà khu M qua khu A bằng lối đi chuyên biệt.

Nó ì ạch lếch thếch đi sau, dáng nặng nề chẳng khác nào thai phụ đang ở tuần 39-40.

Qua đến khu A, sau khi nam bác sĩ đưa cái bàn tay thần thánh để kiểm tra độ rộng mở của tử cung, bác quắc tay ra hiệu cho cô y tá dắt nó vô phòng làm vệ sinh vùng kín gọn gàng để chuẩn bị cho ca mổ sắp tới.

May mắn cho nó là gặp được cô y tá cũng đang mang thai ở những tuần cuối của thai kì nên cô ấy nói chuyện với nó rất nhẹ nhàng. Dặn dò nó sau 10h đêm không được ăn uống bất cứ gì và đưa cho nó 1 chai dung dịch sát trùng dùng lúc tắm gội và 1 viên thuốc sổ để uống lúc 5h sáng hôm sau.

Cô ấy cũng đưa lời khuyên nó nên sinh mổ thường để tiết kiệm chi phí nuôi con sau này. Mổ dịch vụ chỉ có lợi hơn là được yêu cầu phòng dịch vụ sau sinh. Mổ thường hay mổ dịch vụ đều được bác sĩ đối đãi như nhau nên bảo nó cứ yên tâm.
Nó bàn với chồng, nhưng anh vẫn quyết định mổ dịch vụ để 3 mẹ con nó có phòng nghỉ thoải mái sau sinh.

Sau khi hoàn tất các thủ tục, cô y tá đưa nó đi nghe tim thai rồi chỉ phòng cho nó nghỉ qua đêm. Phòng này gọi là phòng chờ mổ. Những ca nào chuẩn bị mổ sẽ được sắp xếp qua đây.
Nó lủi thủi bước vô, có tất thảy 6 giường nhưng chẳng thấy sản phụ nào. Ngó sơ trên bàn toàn chai nước suối vứt ngổn ngang. Nó chọn một cái giường trong góc rồi leo lên nằm.

Lần đầu tiên qua đêm ở một nơi được gọi là trung tâm quận nhất mà sao chẳng thấy vui vẻ gì ráo. Nó đưa tay lên bụng thầm thì với con và rồi nước mắt nó lăn dài, cả đời nó từ nhỏ đến giờ có biết mổ xẻ là gì đâu. Chỉ toàn bệnh vặt, uống thuốc tự khỏi. Nay bất đắc dĩ phải mổ, mà còn là mổ gấp, đã vậy nó còn bị đái tháo đường thai kì. Nguy hiểm chồng chất nguy hiểm. Trên bàn mổ chẳng ai biết trước điều gì sẽ xảy ra nên ko dám đảm bảo ca mổ sẽ thành công 100%.

Điện thoại reng liên tục, là mẹ nó gọi. Nó đưa máy cho chồng nghe. Nó không dám nói chuyện với mẹ, bởi nó đang khóc và nó sợ mẹ nó sẽ lo lắng. Kể từ phút đấy trở đi, các cuộc điện thoại đổ chuông liên tục, chồng nó cứ tầm 10 phút là bắt máy trả lời các câu hỏi có nội dung y như nhau từ gia đình, họ hàng, bạn bè.

Còn nó, như có điều gì thôi thúc. Nó đưa tay lên làm dấu Thánh giá và cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa che chở hộ phù. Phó thác mọi sự trong tay Chúa quan phòng. Nhờ vậy mà nó trấn tĩnh lại và yên tâm hơn.

4h30 giờ sáng hôm sau, nó thức dậy vệ sinh tắm rửa sạch sẽ cho kịp để 5h uống viên thuốc sổ mà cô y tá dặn. Sau đó nó về phòng, tiếp tục chờ đợi và chờ đợi. Lúc này trong phòng tiếp nhận thêm 6 sản phụ khác nên căn phòng trở nên ồn ào hơn. Có người sinh con so, có người sinh con rạ. Họ nói chuyện rôm rả truyền kinh nghiệm đi sinh cho nhau nghe.

Tất cả người nhà được yêu cầu ra ngoài. Khu vực này bây giờ chỉ dành cho sản phụ chờ sinh.

Y tá trực cứ khoảng 60 phút sẽ đi đến từng giường kiểm tra tim thai cho sản phụ 1 lần. Lúc này đây, việc đo tim thai liên tục như vậy là điều cực kì cần thiết. Đặc biệt là với trường hợp của nó. Nó ngẩng mặt lên báo với y tá rằng thai của nó là song sinh.

Khi nó vừa nói dứt lời, thì lập tức mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về nó. Kể từ lúc bước vào phòng cho đến giờ, nó chẳng nói chẳng rằng với ai, chỉ nằm nghe mọi người nói chuyện là chủ yếu.

Khi y tá vừa đi khỏi, các mẹ trong phòng xúm lại hỏi chuyện nó. Bởi ko ai nghĩ nó thai đôi khi mà cái bụng nó quá gọn như thế. So với mọi người trong phòng thì tuần thai của nó là ít nhất và nhẹ cân nhất.

12h trưa. Nó được gọi đi sinh. Sau khi mặc xong áo phẫu thuật, leo lên giường truyền dịch được 10 phút. Nó được hộ lý trả về phòng nhường cho ca khác nguy hiểm hơn trong sự ngỡ ngàng của các sản phụ còn lại.

Đúng 2 giờ chiều nó được hộ lý đẩy đi sinh. Lại mặc áo phẫu thuật và tiếp tục truyền chai dịch còn dang dở khi nãy. Họ đẩy nó vô phòng, ê kíp mổ đang ở đấy. Người thì ghi ghi chép chép. Người thì chuẩn bị dụng cụ mổ. Người thì tiêm mũi gây tê màng cứng cho nó, không quên kiểm tra thông tin sản phụ lần nữa và hỏi han để nó bớt căng thẳng. Nhưng nào có bớt gì cho cam, nó vừa sợ vừa tủi thân, người ta có câu

" Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi đẻ mồ côi một mình"

Nó muốn gặp chồng, muốn anh ở bên cạnh ngay lúc này nhưng nào được. Nó chỉ còn biết trông cậy vào Chúa, nó cầu nguyện thầm trong tâm trí "Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa". Cứ thế cho đến hết ca mổ.

Rồi họ yêu cầu nó nằm xuống, buộc hai cánh tay nó vào 2 thành giường. Họ căng ngang một tấm vải màu xanh cốt để che mặt nó, sau đó quét dung dịch sát trùng lên bụng và tiến hành mổ. Mũi dao đi tới đâu nó đều cảm nhận được hết. Bác sĩ dùng lực nhấn mạnh cái bụng nó để đẩy thai nhi ra ngoài nó cũng cảm nhận được luôn.

Bé lớn 1kg9 được ra trước như trong suy nghĩ của nó. Mấy giây sau bé nhỏ cũng được ra ngoài nhưng còn nguyên trong bọc điều. Cả êkip òa lên, nó nghe rõ lời của ai đó vang lên "chụp hình quay phim đi".

Bác sĩ ở gần nó nhất ghé vào tai nó thầm thì "mẹ để ý xem sau này số con có sướng không nhé". Bé nhỏ nhanh chóng được rạch ra khỏi bọc ối, cân nặng 1kg5 và 2 bé nhanh chóng được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ non tháng nên nó không được nhìn mặt con.

Lúc này đây nó đã ngấm đau, nó rên hừ hừ thành tiếng. Họ tiêm cho nó thêm 1 mũi gây mê và tiếp tục tiến hành các bước còn lại. Nhưng Nó vẫn không ngủ được, cứ nửa mê nửa tỉnh.

Xong họ đẩy nó vào phòng hồi sức sau sinh. Nó nhìn lên đồng hồ lúc này đang gần 4h chiều.

Lúc này khi biết chắc 2 con đã bình an, nó mới yên tâm nhắm mắt ngủ.

12h khuya, nó được đẩy ra phòng ngoài, nơi có chồng nó đang chờ. Nó ngước lên nhìn chồng, mới có gần một ngày ko gặp mà anh phờ phạc hốc hác hẳn. Râu ria mọc xồm xàm. Nó trách yêu:

- Sao anh không cạo râu, trước lúc sinh em có dặn anh rồi mà.

Chồng mặt méo xệch :
- Tâm trí đâu mà cạo râu, anh còn chưa ăn cơm nữa đó

Lúc này, thuốc tê đã hết tác dụng, nó bắt đầu thấy đau nơi vết mổ.

Y tá rút ống thông tiểu, tiêm thuốc giảm đau, kháng sinh, truyền dịch và dặn mua cháo loãng cho nó ăn. Nó ăn hết 1 hộp cháo sau hơn 24 tiếng nhịn đói.

Chồng kể với nó đã nhìn thấy hai con khi hộ lý đưa con vào khoa sơ sinh, anh bảo tay chân con loằng ngoằng giống mẹ, sau này ắt sẽ cao lắm.

Nó mỉm cười và thiếp đi.

8 giờ sáng nó tỉnh dậy, chuỗi ngày dài đau đớn chính thức bắt đầu từ đây.

Trâm Nguyễn

Bình luận