Có mỗi việc cơm nước, con cái mà cũng không xong!


- Con mời Ba ăn cơm Ba nói "ừ" rồi Mẹ

Thằng nhóc ngồi vào bàn ăn ngay ngắn đợi bữa cơm. Cô vợ loay hoay cắt thêm dĩa trái cây để ăn tráng miệng. Chờ 5 phút sau cô giục thằng nhóc:

-Con lên mời lại Ba đi con. Đồ ăn nguội cả rồi
Thằng nhỏ 3 tuổi chạy nhanh lên phòng và phụng phịu chạy xuống

- Ba nói Mẹ con ăn trước đi Mẹ ạ

Chị bắt đầu “bốc hỏa”. Tranh thủ chạy vội về nhà cơm nước tất tả để có bữa ăn gia đình, thức ăn dọn sẵn lên bàn, mời thế mà còn không chịu xuống ăn.

Chị bỏ dỡ cái khăn lau bếp chạy lên phòng:
-Anh xuống ăn cơm chứ Mẹ con đợi nảy giờ
Anh nằm dài trên phòng ngủ, mắt vẫn dán vào điện thoại, gắt gỏng:
-Im! Đang làm dỡ

Cô vợ không nén được cơn giận
- Anh buồn cười ghê! Vợ nó đã dọn lên tới miệng, tới bữa mình ăn với vợ với con một miếng rồi làm cái gì thì làm chứ
Anh gầm lên:
- Ồn quá! Đi ra đi…
Anh đuổi vợ ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại….

Thằng bé mắt rơm rớm, ngồi co ro trên chiếc ghế đợi chờ. Cô vợ thả phịch người xuống ghế, rã rời nhìn mâm cơm gia đình nguội lạnh…

Có lẻ bạn sẽ cảm thấy câu chuyện quá quắt hoặc cũng có thể nhìn thấy mình trong chính câu chuyện đó. Bạn có thể thấy rất đỗi bình thường vì nó diễn ra quá thường xuyên đến nỗi khi nào nó không diễn ra bạn giật mình: Oh, hôm nay có chuyện lạ. ..

Đi đâu, các bà các Mẹ các chị các em cũng than với nhau nỗi bức xúc khi mình cứ ngập trong núi việc không tên của gia đình như giặt giũ, cơm nước, con cái, nhà cửa, chợ búa… Mình thì ba đầu sáu tay làm quần quật hết việc này tới việc kia không rảnh tay còn ông chồng ngoài việc đi kiếm tiền về thì chẳng đoái hoài gì đến việc nhà, con cái, mặc nhiên nó là của vợ… than đã than đời rồi họ cũng kết lại câu: Thôi, ráng chịu. Ông nào cũng vậy thôi, rồi họ cười xòa…

Câu chuyện quá cỗ xưa, quá cũ, cả xã hội nhai đi nhai lại câu chuyện muôn thuở. Báo chí, truyền hình, phim ảnh, mọi phương tiện thông tin đại chúng… mổ sẻ, phân tích Quyền Bình Đẳng Nam Nữ, Không phân biệt giới tính, trách nhiệm người chồng … blab la… Tôi viết những dòng này chả liên quan gì đến ba cái “giới tính”, hay mỹ miều “quyền bình đẳng”, rồi cụm từ xa xỉ “Trách nhiệm người chồng”, tôi nói ĐIỀU MÀ CÁC MẸ CÁC CHỊ CÁC EM muốn.

Suy cho cùng các đấng lang quân trong diện này họ cũng chỉ hành động và cư xử theo TIỀM THỨC mà thôi. Nhiều người sẽ hoang mang: ủa, tiềm thức là cái quái quỹ gì? Thôi thì, chả phân tích khoa học lằng nha lằng nhằng gì nó khó hiểu. Đại loại thế này, chúng ta trở lại câu chuyện của thằng nhóc con trên kia, ngay từ tấm bé bé bé hạt tiêu ấy, ngày nào nó cũng thấy mẹ nó xà quầng trong bếp, cáng đáng hết việc nhà từ trong ra ngoài, ba nó đi làm về nhà quách mông xem ti vi hoặc dán mắt vào điện thoại, một cách vô thức nó hằn sâu vào trong não của nó… Chúng ta thường HÀNH ĐỘNG dựa trên mô phỏng hành vi . Nó biết ba nó làm như thế là không tốt nhưng rồi nhưng rồi cùng với năm tháng lớn lên nó thấy việc nhà, con cái, bếp núc MẶC NHIÊN LÀ CỦA PHỤ NỮ, đi làm kiếm tiền, XEM TIVI, đi nhậu, XEM ĐIỆN THOẠI mặc nhiên là CỦA ĐÀN ÔNG(ha ha…đoạn này cường điệu tí nhưng thực tế là rứa)…và dĩ nhiên đến lúc NGƯỜI ĐÀN ÔNG trong cậu nhóc ấy là TRỤ CỘT CỦA GIA ĐÌNH anh ta cũng hành xử như BA ANH ẤY ĐÃ LÀM. Nó như “bảo bối” gia truyền vậy đó, truyền từ đời này sang đời khác, bám rễ như thứ VĂN HÓA của đàn ông Việt(Chỗ này quơ đũa cả nắm nè, mấy bác không nằm trong “diện quy hoạch” này thì tự tách mình ra nghen, đừng bức xúc chi cho nó …GIẢM ĐỘ MANLY của quý ông)…

Sự thật là thế. Mà đã là thói quen, đã là tiềm thức, đã là “văn hóa” thì có dễ gì thay đổi. Nó chỉ thay đổi khi NHẬN THỨC và TƯ DUY THAY ĐỔI và rồi những ông bố có những HÀNH ĐỘNG thay đổi. Sự chia sẻ và phân công công việc trong gia đình nó không cái LÝ LẺ gì xấc, không có cái LUẬT nào mạnh mẽ hơn SỰ THẤU HIỂU, CẢM THÔNG, YÊU THƯƠNG, TRÁCH NHIỆM.

-Tôi cũng đi làm, anh cũng đi làm… anh kiếm tiền chứ tôi không kiếm tiền sao, con cái là của chung chứ phải của riêng tôi à? Tại sao tôi đi làm về phải chúi mũi vào việc gia đình, con cái, ỉa đái, đau ốm gì rồi cũng đến tay tôi. Anh thì sao? Anh bù khú bạn bè? Café, đi nhậu, về nhà thì coi như nhà trọ: ăn, ngủ và hết. Tôi cũng là con người, anh cũng là con người…

Đó là những câu nói bức xúc của những người vợ khi cơ thể vật lý mệt mỏi, khi tinh thần quá down, khi sự chịu đựng vượt quá giới hạn…TÔI CAM ĐOAN ĐÓ CHỈ LÀ NHỮNG LỜI BỨC XÚC chứ nó KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG ĐIỀU CHỊ EM THỰC SỰ MUỐN. Bạn có muốn biết điều thực sự họ muốn là gì không?

Ngày càng nhiều cô gái chọn trở thành MẸ ĐƠN THÂN và đã có rất nhiều người xuất sắc trong việc nuôi dạy con rất tốt, họ tạo ra những công dân tốt cho xã hội, cuộc sống hạnh phúc, sống có ích, có giá trị. (Nói vậy không có nghĩa là tôi cỗ súy cho phong trào Mẹ đơn thân, chỉ đơn giản là thực trạng thế). Điều đó chỉ minh chứng là không có người đàn ông chia sẻ thì không phải người phụ nữ KHÔNG LÀM XONG VIỆC NHÀ, KHÔNG TỰ DẠY DỖ CON NÊN NGƯỜI. Rồi đâu cũng vào đó, việc gì rồi cũng xong. Nhà gọn gàng hay nhà bừa bộn rồi cũng có chỗ để ở, cơm thịnh soạn hay cơm đạm bạc thì cũng có cơm để ăn, con học trường tốt hay trường thường rồi cũng đi học… những công việc hằng ngày các Mẹ các chị làm được tút lút, cái làm họ MỆT, họ NẶNG NỀ nó không phải là CƠ THỂ VẬT LÝ TAY CHÂN mà là TINH THẦN của họ.

Họ than vãn, họ kêu la, họ kêu gọi chồng chia sẻ việc với họ CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ HỌ MUỐN THẤY SỰ HIỆN DIỆN CỦA NGƯỜI CHỒNG, NGƯỜI CHA trong gia đình. Có một thứ mà TIỀN KHÔNG ĐÁNH ĐỔI được đó là TÌNH YÊU, ĐÓ LÀ TRÁCH NHIỆM của mỗi thành viên.

Nấu mâm cơm có chồng góp một tay thì 45 phút xong mà không chồng thì 60 phút xong. Lâu hơn một tí không phải là căn nguyên của PHIỀN NÃO, BỰC DỌC, chồng đổ rác vợ lau nhà, không chồng thì dồn 2 bữa đổ một lần cũng không chết chóc ai, vợ ủi đồ chồng dạy con, không chồng thì ủi xong dạy con cũng không sao…ĐIỀU MÀ HỌ MUỐN Ở ĐÂY LÀ SỰ HIỆN DIỆN CỦA TÌNH YÊU. Khi vợ chồng cùng làm NỖI VẤT VẢ ĐƯỢC SẺ CHIA, họ quên hết mệt mỏi. Khi chồng làm cùng, niềm vui của họ nhân lên gấp bội. Khi chồng làm cùng, họ biết họ KHÔNG ĐƠN ĐỘC…Họ không đòi hỏi QUYỀN BÌNH ĐẲNG GÌ Ở ĐÂY. Họ chỉ kêu gào TÌNH YÊU. Họ không chia việc gì ở đây.Họ kêu gào SỰ SẺ CHIA. Họ không đòi hỏi công bằng gì ở đây. Họ kêu gào SỰ HIỆN DIỆN CỦA NGƯỜI CHA, NGƯỜI CHỒNG trong gia đình…. Chia sẻ vụn vặt, lặt vặt ấy, cái hạnh phúc góp nhặt từ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy là CHẤT MEN HẠNH PHÚC …. Là GIA TÀI KẾCH XÙ BẢO ĐẢM CHO HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Bởi vậy, ông bà có câu Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn.

Hạnh phúc gia đình nó như một CÁI CÂY, được chăm bẳm, vun xới bởi 2 NGƯỜI chứ không phải một người ra sức tưới tắm, chăm bón một người ra sức nhổ cây. Hãy để cho những người phụ nữ cảm nhận Bạn cũng cô ấy cùng chăm bón cây ấy.

P/s: Tag chồng, người sắp yêu, người chưa yêu, người sẽ yêu, anh trai, em trai… đại loại là bạn thích thông điệp này đến ai thì cứ chia sẻ, cứ tag, cứ like, cứ bắn tim tùy thích không cần xin phép … Biết đâu đó bạn đang giúp cho một ai đó thay đổi suy nghĩ, thấu hiểu hơn người phụ nữ của mình, biết đâu đó bạn giúp cho một gia đình hạnh phúc hơn…


Ngô Bích Hà

Bình luận