Chuyện đi đẻ ở nước người ta :)


Ngắm cún con ngủ, rảnh rỗi nên em xin kể chuyện đi đẻ cho mọi người nghe. Lưu lại luôn mốt sau này cho cún đọc.

Em dự sinh ngày 8/6/2017. Xin chia sẻ 1 chút là lúc chưa bầu em tầm 45kg. Lúc lên bàn đẻ thì tầm 51kg. Chẳng ăn uống gì, nhưg đi lại thì vẫn rất khoẻ, rất bình thường vì bụng nhỏ gọn gàng.

Đến trước ngày dự sinh, em đi bộ, uống trà dễ sinh, ăn dứa. Mà đến ngày rồi vẫn chưa có hiện tượng gì. Quá 1 ngày, 2 ngày rồi 3 ngày luôn. Đi chợ mọi người hỏi khi nào đẻ, em kêu “ hôm nay mà vẫn chưa thấy gì” ...Haha.

Đến hôm ấy thứ 7, sáng sớm ngày 10/6/2017, là quá dự sinh 2 ngày đấy ạ, ra ít máu. Em gọi chồng em đang trên đường đi làm tức tốc về. Khăn gói quả mướp, cùng chồng, cùng mẹ đi bệnh viện. Đến nơi thì bác sĩ đo tim thai các thứ, cho nằm tầm 15phut j đấy, vì ko đau đớn gì, chỉ bị ra một ít máu lúc sáng sớm. Rồi bác sĩ vào kiểm tra xem mở bao phân, vẫn tầm 3 phân gì ấy. Bác kêu em chưa đẻ được, về khi nào có cơn thì đến.

Thế là chồng em mất 1 ngày làm 😂😂😂. Đến hôm sau là chủ nhật. Em có cơn đau từ sáng sớm, cứ âm ỉ đau như kiểu có ai cấu vào ruột ấy. Đau xong thôi, lại đau, cứ tầm 5 phút 1 lần nhưg vẫn đi đứng bình thường. Chiều hôm ấy, bố mẹ chồng với anh chị cháu chắt đến chơi đặt bánh cuốn ăn. Em ăn 1 chút xíu vì đến tầm chiều cơn đau gần hơn, tầm 4p 1 lần, đau tầm 45 giây đến 1 phút. Đau từ sáng đến chiều cứ thế khó chịu lắm. Cứ nhói đau trong ổ bụng rồi lại hết, lại đau. Em dẫn đứa cháu đi bộ vòng vòng quanh nhà, đến tầm tối lúc nào đau là phải đứng lại ko đi nổi nữa. Đến 12h đêm em đau quá em kêu chồng em đưa đi viện. Chồng em ngái ngủ kêu “ chưa đẻ đâu em đến viện làm gì cho mất công”.

Em tức điên người lên, kêu đau lắm rồi đi thôi. Thế là em với chồng và mẹ em lại đến viện. Lại vào phòng nằm đo tim thai. Văng vẳng đâu đó có bà hét to dã man “áaaaaa” 😑 . Lại kiểm tra xem mở đc bao nhiêu rồi, chẳng khá khẩm hơn, vẫn tầm 3 phân rưỡi gì đó. Mà buồn cười lắm, em ở nhà đau lắm, mà vào viện nằm thì lại thấy đỡ đau hơn rất nhiều. Kì cục thật. Rồi bác sĩ lại kêu về. Chờ mở thêm, đau quá thì sáng mai tới.

Ối zồi, chồng em mặt lại sưng lên kêu, “ anh nói rồi, em thấy mất công chưa” . Mình lại điên tiết kêu “ đau bỏ mẹ lên ai chịu được” . 😒 ôi zồi ơi, về nhà em đau lắm. Đau ko nằm trên giường được, em đi đi, lại lại cả đêm, em nằm trog nhà vệ sinh, em bò bò như con cún, làm đủ kiểu , vừa đau vừa buồn ngủ, 😩😩😩 đau quắn ruột vào. Chồng ngáy như con bò. 😒 Đau cả đêm nằm trên sàn nhà rồi lại ngồi ngủ. Ôi zồi 😣😣😣. Em chỉ đợi trời hơi sáng là em nhấc tai ông kia dậy đi viện.

Đến 6h30 sáng thứ 2 em lại khăn gói đi viện. Lần này thì chắc đẻ thật rồi, đau thế này cơ mà. Mặt nhăn như quả táo tầu rồi. Vào nằm đo tim thai, rồi tầm 15p sau bác sĩ kêu thay đồ ra! Ôi em sắp đẻ rồi các mẹ ạ 😮.

Ôi run quá! Tầm nửa tiếng sau em được đưa lên phòng đẻ. Chín giờ hơn sáng, bác sĩ hỏi em có muốn tiêm gây tê màng cứng không. Chồng em lanh chanh kêu “không”. Ông không muốn mình tiêm sợ sau đau lưng này kia, em thì nghe tuỳ cơ địa từg người, có người bị đau lưng lắm, có người thì không. Tất nhiên em biết là tiêm vào tuỷ sống vậy thì sẽ ảnh hưởng ít nhiều rồi, nhưg nếu mà nó rất ko tốt thì bên nước phát triển như này người ta sẽ nói mình cân nhắc kĩ lưỡng. Em thì đau nguyên ngày chủ nhật em mệt vì đau quá rồi, em kêu “ để suy nghĩ chút được không”. Rồi em quyết định tiêm tê.

Chỉ được 1 người ở trong phòng, 1 bác sĩ ôm đằng trước cho em thẳng người, bác sĩ ở sau tiêm. Chồng em phải đeo mask (mặt nạ), nói chung rất là tiệt trùng, phải rất cẩn thận vì mũi tiêm mà lệch là rất nguy hiểm. Nói thật chắc em ngấm đau nguyên ngày rồi, nên giờ mũi tiêm to đùng này em không thấy đau, em chỉ thấy lạnh toát sống lưng theo đúng nghĩa đen, vì họ tiêm thẳng thuốc vào sống lưng mà. Phải ngồi im, không được nhúc nhích. Em đọc thấy nhiều mẹ sợ mũi tiêm này lắm, nhưng với em thì không thấy gì.

Tiêm xong, em nằm xuống , chờ thuốc ngấm. Mẹ với chồng ngồi trong phòng cùng. Em cảm nhận nó tê tê từ vùng bụng trở xuống. Họ cho cái ống vào đường tiểu vì mất hết cảm giác vùng bên dưới rồi. Cảm giác tê liệt sợ thế.

Rồi em không còn cảm thấy cơn co nó đau nữa, cơn nào mạnh lắm thì mới cảm giác đc 1 chút. Bác sĩ chỉ định chọc ối. Nằm mãi đến tầm một giờ gì đấy thì chọc ối. Em thì tê hoàn toàn rồi, giờ có làm gì cũng không đau, chứ nếu không tiêm mũi này, chọc ối ra nó đau cho thì thấy tổ tiên (em nghe nói thế).

Nước ối ra một đống, bụng em lép xẹp. Nghĩ trog đầu, không biết con mình được bao nhiêu cân. Em đi siêu âm bên này họ lại ko nói con bao cân. Họ thấy bình thường là được, cả 9 thág họ cho siêu âm 2 lần. Màu siêu âm 2D chứ ko phải, 3,4,5D như các mẹ ở Việt Nam.

Gần đến ngày đẻ em đòi đi siêu âm để chụp hình con, lúc đó nó cũng hình hài sắc nét rôi, mà ông chồng không cho, ông nói không tốt cho con ông ấy.

Nói tiếp đến lúc chọc ối ra bụng bé tí. Ôi zời vì lên có 6kg mà. Hic... nằm đợi mở, vì chọc ối xong thường là mở phân nhanh hơn. Nằm mãi đên 4 giờ chiều, bác sĩ kiểm tra vẫn 4 phân. Em cũng thiếp đc 1 giấc, dây dợ đầy người, không được ăn uống gì lại còn bị ngấm đau từ hôm qua em lả đi... Nằm mãi lại còn tủi thân, còn khóc lóc nữa chứ. Chả biết lúc ấy nghĩ gì chỉ thấy tủi thân thôi.

Mẹ với chồng cứ ngồi túc trực trong phòng. Mẹ chồng thì cứ gọi hỏi đẻ chưa. Vẫn chưa đẻ. Mở ít quá lại hết nước ối nên bác sĩ chỉ định kích đẻ. Em tiêm tê từ sáng nên đến tầm 5-6 giờ có cơn là em cũng cảm nhận đau lại rồi. Tầm 6h bác sĩ kiểm tra nói em là con em mặt nó ngửa lên như này thì ko đẻ được, phải cố làm sao cho bé ngửa xuống. Thế là em phải quỳ gối nằm úp lại. Lại nằm y như con cún con, mỏi ơi là mỏi. Tủi thân, lại khóc. 1 lúc sau 1 đống bác sĩ đem theo cái máy siêu âm vào để xem vị trí con có thay đổi không. Ôi các mẹ ơi, cái máy siêu âm 2D em chẳng nhìn thấy gì cả. Hic. Rồi lại chỉ định 1 bác sĩ nam sẽ phải thọc tay vào xoay đầu con cún thì tí mới đẻ đc. Đợi bác sĩ tới mà run như gì. Ông đó tới hỏi han, rồi thọc tay vô xoay xoay, miệng luôn mồm nói xin lỗi. Em thì bị tê rồi, chỉ có cơn co thắt em mới cảm nhận được, còn đâu em chỉ cảm nhận thấy giống như ai đang thúc thúc vào bụng mình. May quá em tiêm tê, chứ mà chịu đau sống chắc em gào hết nước mắt. 😔 .

Xoay xong rồi, cái thuốc kích đẻ, 2 tiếng nó chảy có đung 1 giọt. Bác sĩ dặn nếu đau quá thì bấm nút cho thuốc tê màng cứng nó bơm thêm vào. Lúc ấy là 7 giờ tối nhé. Ôi đau lắm! Bác sĩ nào vào em cũng kêu, cho em xin thêm thuốc chứ em cảm nhận thấy từng cơn đau rõ rệt e sắp không chiu nổi rồi. Bác sĩ kêu em đã dùng tối đa số thuốc tê cho phép rồi. Ôi !!! Từ 7 giờ đến 8 giờ là đau không chịu nổi luôn trời ơi. Em khóc như trẻ con, em không gào lên mà khóc theo kiểu thầm lặng để còn giữ sức để đẻ.

Tầm 8h bác sĩ kiểm tra thì nói, mở hết rồi chuẩn bị đẻ. Lúc đó em đơ luôn ! Đợi 15 phút các bác sĩ vào, tầm 5 người. Cái bà bác sĩ đó nói em nhìn bà hướng dẫn cách rặn này. Em đau quá, xong bám chặt tay ông chồng kêu “ không không” . Mà bà nhẹ nhàng vô cùng, kêu, cứ nhìn vào tao mà làm theo này. Ôi chứ nếu ở Việt Nam mà "không ... không" như thế chắc nó véo cho mấy phát.

Rồi co cơn đến là em lấy hết sức bình sinh em rặn, rặn ko còn giọt nước nào trog cổ, mẹ em lại tiếp nước, rặn tầm 5 phát thì cún con chui ra 😁 . Em thì ko có cảm giác cún chui ra vì bên dưới tê mà. Con vẫn còn dây rốn đem lên tiếp da với mẹ luôn !!! Có tóc và rất lỳ, lôi ra chưa khóc, bác sĩ kêu khóc to lên nào mới gào lên. Nằm trên người mẹ tè luôn 2 bãi. Rồi bác sĩ vẫn ấn bụng với khâu vá, e không biết bị khâu bao nhiêu mũi. Lúc đó mải ngắm con ai làm gì kệ. Hihi ❤️ 

Mấy bác sĩ phòng khác chạy sang chúc mừng. Cún con đc 3020gram. Mẹ vượt cạn thành công lúc 8h41’ tối 12/6/2017 tại bệnh viện St Joseph Hamilton, Canada. 


Tiếp theo thì con được bác sĩ tra mắt, cân đo này kia ở trog phòng luôn chứ không được phép đem con mình ra khỏi phòng. Mình bị tê nên các bác sĩ giúp em thay quần áo mặc băng vệ sinh, dẫn đi đái các kiểu ) chu đáo, sạch sẽ vô cùng luôn các mẹ. Nhưng con ko đc tắm các mẹ ạ. Nằm 1 lúc, họ đi lấy xe lăn, mình bế con, đẩy mình lên 1 phòng khác, ở đó.

Đêm đó Cún nằm ngủ luôn với mình. tuti các kiểu. Sữa chưa về nên mình gọi y tá đem sữa lại, đem bỉm lại. Rồi cả đêm cứ 2 tiếng 1 lần vào kiểm tra nhiệt độ cả mẹ và con. Vì lúc đẻ em rặn nhiều quá, với khóc trước đó nên bị sốt nhẹ. Tội cái là con cứ ngủ được lúc là lại vào kiểm tra. Cả đêm như vậy. Ság hôm sau, họ mang đồ ăn lên cho mình, có cả cà phê các mom ạ ) nước táo lạnh nữa. Nói chung là tây thì họ ko kiêng khem gì luôn.

Em ở viện tầm 2 ngày thì về. Trước khi về còn được cho bao nhiêu thứ, nào bỉm, nào thuốc bôi trĩ. Huhu.... Em ko bị gì chỉ bị trĩ thôi các mẹ ạ. Họ cho em 1 tuýp thuốc để bôi, bây giờ em vẫn bị nè. Quan trọng nhất là, lúc xuất viện về không tốn 1 xu. Đúng là nước nhà người ta !

Chúc các mẹ vượt cạn thành công!!!

Sunnie Hoang


Bình luận

Bình luận