Chuyện đi đẻ


Ngày ấy đã 3 năm rồi mà em nhớ như in như vừa cách đây 3 phút.
Tối hôm ấy em với chồng đang nằm, thì em vỡ ối ướt hết khu mông (không cảm giác gì nhé), em bảo mình không tè dầm, chẳng lẽ chồng tè? Hỏi chồng ko phải... Ôi thôi vỡ ối mất tiêu rồi. Mà e chả thấy đau bụng gì cả. 

Đọc báo thấy bảo uống lá tía tô, e cố bảo chồng đun 1 ấm tía tô, xong mang lên xe, uống dc vài ngụm thì hồi hộp ko thể uống dc nữa. 

Đến bệnh viện có mấy phút mà e ướt hết váy, thay luôn bỉm bà già vì bỉm ướt hết rồi. Chả đau bụng. E bảo sao mà đi đẻ lại sướng vậy...

Nhập bàn đẻ, dạng háng ra xong truyền kích đẻ, lúc ấy mới thấy thế nào là đi đẻ. Cơn đau dồn dập, đã thế bác sĩ cứ ra ra vào vào kiểm tra xem mở mấy phân ... Quả tay to như thế mà cứ thọc ra thọc vào thì các bác biết nó thốn như thế nào rồi đấy. Đau lắm rồi mà vẫn chỉ mở dc 1 phân. Mấy tiếng sau mở 2 phân. Cứ thế từ 21h tối đến 2-3h vẫn chưa mở hết. 

Em thì ị đái nôn đủ cả, lỗ nào cũng ra sản phẩm nhưng vẫn chưa ra con ... bác sĩ dọn mệt thì thôi.

Càng ngày càng đau, thốn đến mức e ko thể kêu được. Chồng e ngồi bên thì khóc xong bảo: em kêu đi chứ ít ra anh còn biết e như thế nào. Không hiểu các mẹ sao còn có sức hét xong có bà còn chạy lung tung được. Em nghĩ chắc mình ko qua dc đêm nay mất thôi.

Đau đến phát ngất mà em vẫn cố giơ 3 ngón tay xong thều thào bảo mẹ chồng: Sao mẹ lại đẻ được những 3 người con hả mẹ? 

Đến 5h sáng thì e đẻ, cơn rặn đến e rặn như rặn ị, không rặn không chịu dc, mấy phát thì cũng ra, còn cảm giác bác sĩ rạch xoét 1 phát ngọt nữa. Tái tê tận tim! Con em cũng bé nên còn dễ ra.(Anh bạn chồng em cũng ở viện bảo với chồng em: tao thấy vợ mày a a a 3 phát là tao biết đẻ rồi)

Đẻ xong e lả đi. Không cần biết đến con vì không thể mở mắt ra nhìn được nữa. Mùa hè cuối tháng 5 mà e rét run lên. Bác sĩ còn khâu tầng sinh môn nữa. Mấy em sinh viên thực tập thì cứ bịt mồm xong mắt nhắm hãi quá quay đi. Đưa thuốc tê nhưng e chả cảm giác tê tí nào. Luôn mồm thều thào hỏi: sắp xong chưa ạ...

Đến khi xong, chồng em bế ra giường bệnh thì e không còn chút sức lực nào sau một đêm vật vã nữa. Tay ko bấu nổi vào chồng, người thì lên cơn như sốt rét, rét lắm!

Ra giường bệnh, ko phải là hết đâu, mà đây mới là bắt đầu chương tiếp.

Đau vết đẻ vết khâu e không ngồi dc, nằm im bẹp dí không cựa người nghiêng dc. Con các bà phải bế lựa vào ti. Xong thì em bị...tiêu chảy. Đi vệ sinh ko tự chủ dc toàn ra bỉm. Mẹ đẻ em phục vụ và bảo: khổ thân cháu tôi, toàn ngửi mùi hương thế này đến không thông minh đượcmất.

Ị thì ko tự chủ dc nhưng lại ko tè dc. Nhìn con mẹ giường bên phải đi thông ống tiểu năm lần bảy lượt không được em vãi ...xxx rồi. Vậy mà cố tè không tè được. Các mẹ sinh rồi chắc biết cảm giác ấy. Tập mãi tập mãi cũng són dần dc ra bỉm. Một bãi cảm giác như ra hết bỉm ra hết giường đến nơi.

Ăn: em đói, đói lắm mà không ngồi ăn được vì đau. Mỗi lần sắp ăn là mẹ em phải đút giảm đau vào .... hậu môn cho. Ngày 3 viên sau 5 ngày mới giảm còn ngày 2 viên (biết là ko tốt nhưng em không thể ngồi cho con bú, không thể ăn dc). Đút giảm đau rồi mà e vẫn phải ghé một bên mông, cảm giác sau một thág đẻ mông của em đã lệch hẳn. 

Sau vụ đi ị ko tự chủ dc, té re là đến táo bón. Không hiểu sao chuyển chủ đề ngay dc. E táo sau đó 1 tuần, mỗi lần đi vệ sinh là em gồng mình, khóc trong nhà vệ sinh. Đau hơn đi đẻ lần hai nữa. Suốt ngày chỉ ăn món rau lang luộc. Mà nói đến ăn, cái gì cũng kiêng: kiêng lạnh, kiêng chua, kiêng tanh.... Mùa nóng thèm nước ngọt lạnh và kem thế. Mẹ em chốt: kiêng. Điên quá e bảo: cái gì mẹ cũng bắt con kiêng thế hả?- Thì mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi. Và thế là kiêng.

Sau vụ ấy 10 ngày em mới gội được đầu và mái tóc không thể chải (vì e đau cả chục ngày ko thể cúi xuống cho mẹ e gội được). Tắm thì ở viện về tắm luôn nước lá cây, đứng im cho mẹ tắm vì đau không thể cử động được đâu..

Và còn chương tiếp là nuôi con nữa... nhưg nghĩ thôi đã dài rồi. Thế nên bây giờ em ko biết làm sao để ra đời 1 baby thứ 2 mà nuôi đây hả các mẹ? Huhu...

Tất nhiên cũng có mẹ đẻ dễ như gà, nhưng ng đó ko phải là em!

Bình luận